Tường trình công tác từ thiện giúp nạn nhân bảo lụt Quảng Bình
Quảng Bình là thành phố miền
Trung nghèo nhất ở Việt nam, mà xã Lâm Trạch, huyện Bố Trạch ở gần miền núi hẻo
lánh lại nghèo nhất Quảng Bình. Đất đai khô cằn, người dân không có ngành nghề
gì ngoài việc lên rừng đốn củi, đốt than. Dân ở đây vốn nghèo, cơ cực lại gánh
thêm hai trận bão lớn nhất trong lịch sử khiến mọi người hầu như kiệt quệ.
Nhà Tình Thương Cái Rắn đã nhận
được điện thư kêu cứu của một linh mục trẻ tên Trần Trung Năng ở huyện Bố
Trạch, Quảng Bình, xin các ân nhân giúp đỡ cho dân chúng nơi này chống đỡ với
cái đói sau nạn nước lũ gây nên. Khi đọc lời kêu cứu này, tôi hình dung ngay
một vùng đất mà hai năm trước tôi có dịp đi qua, trên đường thăm viếng động
Phong Nha. Tôi vẫn nhớ lúc ngồi trên ghe để được đưa vào cửa động, tôi thấy
trên những ngọn cây hai bên bờ sông có những bao ny lông, rác rưỡi nằm vắt trên
cành. Tôi ngạc nhiên hỏi người lái đò, ai mà tinh nghịch leo lên cây treo những
bao ny lông dơ dáy như vậy để làm mất đi vẻ thẫm mỹ. Người lái đò cười cho sự
ngờ nghệch của tôi, giải thích đó là vết tích của trận lụt tháng trước. Trí óc
tôi suy nghĩ miên man. Miền Trung năm nào cũng lụt lội, nước mà dâng cao lên
đến nửa thân cây thì căn nhà của dân chúng phải chìm trong biển nước là cái
chắc. Tội nghiệp quá! Cảm nghĩ đẹp về người dân vùng này vẫn ăn sâu trong ký ức
tôi. Giọng nói miền Trung nặng, đặt sệt của người dân vùng này rất khó nghe đối
với người xa xứ như tôi nhưng tôi thấy họ hiền lành, kiên nhẫn khi cắt nghĩa và
nhắc đi nhắc lại cho tôi nghe những thắc mắc mà tôi vẫn không hiểu họ nói gì. Một
điều khiến tôi khâm phục cho dân nghèo địa phương nơi đây là họ không đập đổ
hay chèo kéo du khách để bán những vật lưu niệm địa phương như những điểm du
lịch khác mà tôi đã đi qua. Không có cảnh mấy tay “cò” dành giật khách vào nhà
hàng ăn. Thực đơn, giá cả phải chăng… Ai muốn ăn đâu thì cứ xem thực đơn và
chọn quán mình muốn ăn, thật thoải mái.
Theo bức thư kêu cứu của linh mục vùng này, ông cho biết
tình hình thật cấp bách và hỗn loạn. Dù xã Lâm Trạch không bị ngập trong dòng nuớc lũ,
nhưng tai hại do mưa, gió đã làm tan nát mọi thứ, nhà cửa, mùa màng. Phương
tiện giao thông không có, lại sinh sống trên vùng cao của núi rùng Trường Sơn
nên sự giúp đỡ hết sưc hạn hẹp. Các đoàn thể, tư nhân với công tác từ thiện không
thể lội bùn, trèo đèo, vượt suối để có thể cứu trợ khẩn cấp. Người dân vô cùng hoang mang khi đối diện với cái
đói và tương lai mờ mịt.
Hội Nhà Tình Thương Cái Rắn, với
sự hỗ trợ của Thời Báo Canada, chúng tôi đã xuất quỹ khẩn cấp để gửi về cứu
đói.
Theo lời người linh mục trẻ này
kể, vì thương tâm trước cảnh tượng người
dân khỗ sở sau trận bão, nên ông đã đến các đại lý bán gạo, các tiệm tạp hóa
cách xa xã khoảng 60 cây số để xin mua chịu gạo, mì gói, bột ngọt, muối…để phát
cho dân. Người bán hàng nhìn chiếc áo tu
hành nên tin tưởng và cho mua chịu. Ông cha Năng này gan thật. Nếu không kiếm
được ân nhân giúp đỡ thì làm sao? Trong
bức tâm thư, cha Năng có những cảm nghĩ hơi buồn. Mới thụ phong linh mục đã
được đưa về một vùng khỉ ho, cò gáy… Không có giáo dân, không có ngôi thánh
đường mà chỉ có “chòi” thờ với những người dân lam lũ, đói khỗ.
Vùng này hứng chịu mưa bão thường
xuyên nên người dân phải đào hầm trú bão.
Khi mưa to, nước tràn vào ngập cả hầm thì bà con lại phải kéo nhau lên
rừng mà lánh nạn thiên tai.
Hầm trốn bão lụt. Tội nghiệp cho dân tôi…
Sau hai trận bão, lũ lụt đã cuốn
đi trâu bò, lúa má, thức ăn dự trữ …Người ta thường nói; “sau cơn mưa, trời lại
sáng..”. Nhưng dân chúng ở đây, nhà cửa chưa sửa sang lại được vì không có tiền,
kế đó thì bệnh tật kéo đến. Dịch tiêu chảy xuất hiện vì nước bị ô nhiễm, rất nhiều
người dân bị bệnh. Đã thế những năm gần Tết thời tiết lại rét thấu xương. Mấy ông
bà già run rẫy trong cơn gió lạnh. Với tiền trợ giúp của độc giả Thời Báo,
ngoài việc mua gạo và thực phẫm, cha Năng còn mua thêm mền để giúp cho những
gia đình ưu tiên có người già và em bé. Nhìn hình cụ già móm mém ôm chiếc mền
cười sung sướng, ngồi trên sàn xi măng giá lạnh, mọi người cảm thấy nhói cả con
tim. Tại sao dân Việt của chúng ta lại khỗ quá vậy Trời? Đến tuổi xế chiều mà
cụ già này vẫn chỉ mơ có chén cơm no bụng, chiếc giường ấm cúng để nằm. Tôi đã
có kinh nghiệm cái rét ở miền Trung vào những tháng cuối năm. Mặc dù sống trên
xứ sở nổi tiếng lạnh nhưng tôi chưa có cảm giác lạnh thấu xương sống như khi nằm
trên sàn nhà ở Quảng Trị. Ở xứ văn mình, bên ngoài trời lạnh, tuyết trắng xóa
nhưng trong nhà vẫn ấm áp khi hệ thống sưỡi chạy suốt ngày.
Tôi đã đọc được
một bài trong trang điện tử quốc
nội, một người trong nước đã viết lên
những dòng chữ xuất phát từ con tim của ông, nói lên cách thành thật: “Dù có lạc quan hay mơ
mộng bao nhiêu thì cũng phải thừa nhận rằng nước ta vẫn còn nghèo, cơ chế chính
sách vẫn còn quá nhiều bất cập và tài nguyên đất đai khoáng sản thì khó có thể
sinh sôi nảy nở thêm ra. Cái mộng ước của tiền nhân là “sánh vai các cường quốc
năm châu” vẫn là con đường dài và rất
dài nếu nhìn nhận từ hiện thực, hiện trạng đất nước hôm nay.
Không dám xa vời với
những đòi hỏi tất cả người già đều có lương hưu, tất cả người thất nghiệp đều
có trợ cấp, thực tế thì ngay cả những người đóng bảo hiểm y tế đều đặn thường
xuyên vẫn còn đó những nỗi lo khi không may ốm đau phải nhập viện. Hãy khách
quan làm một người quan sát tích cực, hàng ngày chúng ta ra đường có bao nhiêu
trẻ em, người già, người tàn tật… đang phải đầu tắt mặt tối mưu sinh kiếm ăn
từng bữa. Tự mỗi một người hãy làm một con số thống kê, những “cảnh đời” ấy đã
tồn tại từ khi nào và cho đến hôm nay nó có chiều hướng tăng thêm hay giảm
xuống? Song song với sự phù phiếm vật chất của ánh đèn phố hội là sự vô cảm, sự
xuống cấp của đạo đức và lắm lúc, người ta còn chấp nhận thỏa hiệp với “tiêu
cực” để được việc cho chính bản thân mình. (Tin 247.com)
Đó là hoàn cảnh hiện tại ở huyện Bố Trạch,
tỉnh Quảng Bình này. Kinh tế nghèo nàn, dân không đủ cơm no, áo mặc để chống đỡ
với kiếp lầm than. Có người sau khi qua đời, gia đình không có tiền mua một
chiếc hòm thô sơ bằng ván mỏng để chôn cất. Gia đình đành phải cuốn chiếu vùi thi
thể người thân dưới lòng đất lạnh. Con nít mù chữ vì không có phương tiện đến
trường. Lũ đã cuốn đi sách vở của các em… Những cuốn tập vở trôi theo dòng nước
vô tình, mang theo kiến thức thô thiển của các bé với bước chân chập chững vào trường
để mong thu thập chút ít chữ nghĩa. Sách vở trôi đi, mang theo những hy vọng
của cha mẹ mong con mình có chút kiến thức để lận lưng cho tương lai. Cuộc sống
chỉ tính được từng ngày, từng tháng. Khi mùa bão đến, người dân có một chỗ trú
thân thứ hai là những hầm nhỏ bé như ổ chuột dưới đất. Những ngôi nhà quá đơn
sơ, không bảo đảm tính mạng khi cơn bão đến hàng năm.
Em bé bị bệnh, nằm co ro trên chiếc giường tre ọp ẹp
Những đóng góp của
các độc giả Thời Báo đã được gửi đến kịp
lúc để những người dân nghèo nơi đây có chút quà Tết. 700 gia đình ở vùng đèo
heo hút gió này đã nhận được nhận phần quà gồm gạo, mì gói, chăn màn, nước mắm…
Cha Năng đã đại diện cho toàn thể bà con
dân xã Lâm Trạch, xin hết lòng cảm ơn các độc giả Thời Báo đã không quên những
người bất hạnh ở quê nhà. Ông linh mục vùng xa xôi này lại
mơ ước có tiền để làm
một nhà máy nước lọc để người dân có được nguồn nước sạch, không phải hứng chịu
bệnh tật nữa. Phí tổn khoảng $3500.
Các ân nhân muốn
giúp đỡ đồng bào nghèo ở Quảng Bình, có thể liên lạc trực tiếp qua địa chỉ:
Linh mục
Trần Trung Năng, Quản xứ Tam Trang, Lâm Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình
Điện thoại: 0962842177
Trong những
công tác từ thiện, tôi cảm thấy buồn nhiều hơn vui khi chứng kiến được nhiều
mảnh đời bất hạnh ở khắp nơi, từ Bắc chí Nam. Những đêm mất ngủ, tôi vào trong
internet, xem những tin tức quê hương và tôi đã nhói lòng khi xem bức ảnh của
nhóm phóng viên Thông Tấn Xã Vàng Anh trong nước đã chụp được tấm ảnh em bé vài
ba tuổi ngủ gục bên vệ đường, chờ người ghé mua vài mụn măng rừng với lời chú
thích bên dưới. So sánh những đứa bé sinh ra bên Âu Mỹ… Điều này chỉ làm mình
muốn khóc!
Trên đất nước Việt Nam ngày hôm nay vẫn còn
đó, có quá nhiều những cảnh đời như thế này. Những hình ảnh như thế này không
phải là biểu hiện của một tương lai tốt đẹp với dân tộc. http://www.ttxva.net/ban-co-khoc/
Thay mặt Nhà Tình
Thương Cái Rắn, xin cám ơn tất cả độc giả Thời Báo đã đồng hành cùng chúng tôi
trong mọi công tác từ thiện khắp nơi. Mọi đóng góp đều được cấp biên lai khai
thuế. Địa chỉ liên lạc:
Roof of Love Cai
Ran, 1 Windhurst Drive, Ottawa, Ontario – K2G 6G7, Canada. Điện thoại: 613
8430275 – Email: roofoflove@gmail.com
No comments:
Post a Comment