Tuesday, February 4, 2014
Charity in Quang Binh, 2013
Tường trình công tác từ thiện giúp nạn nhân bảo lụt Quảng Bình
Quảng Bình là thành phố miền
Trung nghèo nhất ở Việt nam, mà xã Lâm Trạch, huyện Bố Trạch ở gần miền núi hẻo
lánh lại nghèo nhất Quảng Bình. Đất đai khô cằn, người dân không có ngành nghề
gì ngoài việc lên rừng đốn củi, đốt than. Dân ở đây vốn nghèo, cơ cực lại gánh
thêm hai trận bão lớn nhất trong lịch sử khiến mọi người hầu như kiệt quệ.
Nhà Tình Thương Cái Rắn đã nhận
được điện thư kêu cứu của một linh mục trẻ tên Trần Trung Năng ở huyện Bố
Trạch, Quảng Bình, xin các ân nhân giúp đỡ cho dân chúng nơi này chống đỡ với
cái đói sau nạn nước lũ gây nên. Khi đọc lời kêu cứu này, tôi hình dung ngay
một vùng đất mà hai năm trước tôi có dịp đi qua, trên đường thăm viếng động
Phong Nha. Tôi vẫn nhớ lúc ngồi trên ghe để được đưa vào cửa động, tôi thấy
trên những ngọn cây hai bên bờ sông có những bao ny lông, rác rưỡi nằm vắt trên
cành. Tôi ngạc nhiên hỏi người lái đò, ai mà tinh nghịch leo lên cây treo những
bao ny lông dơ dáy như vậy để làm mất đi vẻ thẫm mỹ. Người lái đò cười cho sự
ngờ nghệch của tôi, giải thích đó là vết tích của trận lụt tháng trước. Trí óc
tôi suy nghĩ miên man. Miền Trung năm nào cũng lụt lội, nước mà dâng cao lên
đến nửa thân cây thì căn nhà của dân chúng phải chìm trong biển nước là cái
chắc. Tội nghiệp quá! Cảm nghĩ đẹp về người dân vùng này vẫn ăn sâu trong ký ức
tôi. Giọng nói miền Trung nặng, đặt sệt của người dân vùng này rất khó nghe đối
với người xa xứ như tôi nhưng tôi thấy họ hiền lành, kiên nhẫn khi cắt nghĩa và
nhắc đi nhắc lại cho tôi nghe những thắc mắc mà tôi vẫn không hiểu họ nói gì. Một
điều khiến tôi khâm phục cho dân nghèo địa phương nơi đây là họ không đập đổ
hay chèo kéo du khách để bán những vật lưu niệm địa phương như những điểm du
lịch khác mà tôi đã đi qua. Không có cảnh mấy tay “cò” dành giật khách vào nhà
hàng ăn. Thực đơn, giá cả phải chăng… Ai muốn ăn đâu thì cứ xem thực đơn và
chọn quán mình muốn ăn, thật thoải mái.
Theo bức thư kêu cứu của linh mục vùng này, ông cho biết
tình hình thật cấp bách và hỗn loạn. Dù xã Lâm Trạch không bị ngập trong dòng nuớc lũ,
nhưng tai hại do mưa, gió đã làm tan nát mọi thứ, nhà cửa, mùa màng. Phương
tiện giao thông không có, lại sinh sống trên vùng cao của núi rùng Trường Sơn
nên sự giúp đỡ hết sưc hạn hẹp. Các đoàn thể, tư nhân với công tác từ thiện không
thể lội bùn, trèo đèo, vượt suối để có thể cứu trợ khẩn cấp. Người dân vô cùng hoang mang khi đối diện với cái
đói và tương lai mờ mịt.
Hội Nhà Tình Thương Cái Rắn, với
sự hỗ trợ của Thời Báo Canada, chúng tôi đã xuất quỹ khẩn cấp để gửi về cứu
đói.
Theo lời người linh mục trẻ này
kể, vì thương tâm trước cảnh tượng người
dân khỗ sở sau trận bão, nên ông đã đến các đại lý bán gạo, các tiệm tạp hóa
cách xa xã khoảng 60 cây số để xin mua chịu gạo, mì gói, bột ngọt, muối…để phát
cho dân. Người bán hàng nhìn chiếc áo tu
hành nên tin tưởng và cho mua chịu. Ông cha Năng này gan thật. Nếu không kiếm
được ân nhân giúp đỡ thì làm sao? Trong
bức tâm thư, cha Năng có những cảm nghĩ hơi buồn. Mới thụ phong linh mục đã
được đưa về một vùng khỉ ho, cò gáy… Không có giáo dân, không có ngôi thánh
đường mà chỉ có “chòi” thờ với những người dân lam lũ, đói khỗ.
Vùng này hứng chịu mưa bão thường
xuyên nên người dân phải đào hầm trú bão.
Khi mưa to, nước tràn vào ngập cả hầm thì bà con lại phải kéo nhau lên
rừng mà lánh nạn thiên tai.
Hầm trốn bão lụt. Tội nghiệp cho dân tôi…
Sau hai trận bão, lũ lụt đã cuốn
đi trâu bò, lúa má, thức ăn dự trữ …Người ta thường nói; “sau cơn mưa, trời lại
sáng..”. Nhưng dân chúng ở đây, nhà cửa chưa sửa sang lại được vì không có tiền,
kế đó thì bệnh tật kéo đến. Dịch tiêu chảy xuất hiện vì nước bị ô nhiễm, rất nhiều
người dân bị bệnh. Đã thế những năm gần Tết thời tiết lại rét thấu xương. Mấy ông
bà già run rẫy trong cơn gió lạnh. Với tiền trợ giúp của độc giả Thời Báo,
ngoài việc mua gạo và thực phẫm, cha Năng còn mua thêm mền để giúp cho những
gia đình ưu tiên có người già và em bé. Nhìn hình cụ già móm mém ôm chiếc mền
cười sung sướng, ngồi trên sàn xi măng giá lạnh, mọi người cảm thấy nhói cả con
tim. Tại sao dân Việt của chúng ta lại khỗ quá vậy Trời? Đến tuổi xế chiều mà
cụ già này vẫn chỉ mơ có chén cơm no bụng, chiếc giường ấm cúng để nằm. Tôi đã
có kinh nghiệm cái rét ở miền Trung vào những tháng cuối năm. Mặc dù sống trên
xứ sở nổi tiếng lạnh nhưng tôi chưa có cảm giác lạnh thấu xương sống như khi nằm
trên sàn nhà ở Quảng Trị. Ở xứ văn mình, bên ngoài trời lạnh, tuyết trắng xóa
nhưng trong nhà vẫn ấm áp khi hệ thống sưỡi chạy suốt ngày.
Tôi đã đọc được
một bài trong trang điện tử quốc
nội, một người trong nước đã viết lên
những dòng chữ xuất phát từ con tim của ông, nói lên cách thành thật: “Dù có lạc quan hay mơ
mộng bao nhiêu thì cũng phải thừa nhận rằng nước ta vẫn còn nghèo, cơ chế chính
sách vẫn còn quá nhiều bất cập và tài nguyên đất đai khoáng sản thì khó có thể
sinh sôi nảy nở thêm ra. Cái mộng ước của tiền nhân là “sánh vai các cường quốc
năm châu” vẫn là con đường dài và rất
dài nếu nhìn nhận từ hiện thực, hiện trạng đất nước hôm nay.
Không dám xa vời với
những đòi hỏi tất cả người già đều có lương hưu, tất cả người thất nghiệp đều
có trợ cấp, thực tế thì ngay cả những người đóng bảo hiểm y tế đều đặn thường
xuyên vẫn còn đó những nỗi lo khi không may ốm đau phải nhập viện. Hãy khách
quan làm một người quan sát tích cực, hàng ngày chúng ta ra đường có bao nhiêu
trẻ em, người già, người tàn tật… đang phải đầu tắt mặt tối mưu sinh kiếm ăn
từng bữa. Tự mỗi một người hãy làm một con số thống kê, những “cảnh đời” ấy đã
tồn tại từ khi nào và cho đến hôm nay nó có chiều hướng tăng thêm hay giảm
xuống? Song song với sự phù phiếm vật chất của ánh đèn phố hội là sự vô cảm, sự
xuống cấp của đạo đức và lắm lúc, người ta còn chấp nhận thỏa hiệp với “tiêu
cực” để được việc cho chính bản thân mình. (Tin 247.com)
Đó là hoàn cảnh hiện tại ở huyện Bố Trạch,
tỉnh Quảng Bình này. Kinh tế nghèo nàn, dân không đủ cơm no, áo mặc để chống đỡ
với kiếp lầm than. Có người sau khi qua đời, gia đình không có tiền mua một
chiếc hòm thô sơ bằng ván mỏng để chôn cất. Gia đình đành phải cuốn chiếu vùi thi
thể người thân dưới lòng đất lạnh. Con nít mù chữ vì không có phương tiện đến
trường. Lũ đã cuốn đi sách vở của các em… Những cuốn tập vở trôi theo dòng nước
vô tình, mang theo kiến thức thô thiển của các bé với bước chân chập chững vào trường
để mong thu thập chút ít chữ nghĩa. Sách vở trôi đi, mang theo những hy vọng
của cha mẹ mong con mình có chút kiến thức để lận lưng cho tương lai. Cuộc sống
chỉ tính được từng ngày, từng tháng. Khi mùa bão đến, người dân có một chỗ trú
thân thứ hai là những hầm nhỏ bé như ổ chuột dưới đất. Những ngôi nhà quá đơn
sơ, không bảo đảm tính mạng khi cơn bão đến hàng năm.
Em bé bị bệnh, nằm co ro trên chiếc giường tre ọp ẹp
Những đóng góp của
các độc giả Thời Báo đã được gửi đến kịp
lúc để những người dân nghèo nơi đây có chút quà Tết. 700 gia đình ở vùng đèo
heo hút gió này đã nhận được nhận phần quà gồm gạo, mì gói, chăn màn, nước mắm…
Cha Năng đã đại diện cho toàn thể bà con
dân xã Lâm Trạch, xin hết lòng cảm ơn các độc giả Thời Báo đã không quên những
người bất hạnh ở quê nhà. Ông linh mục vùng xa xôi này lại
mơ ước có tiền để làm
một nhà máy nước lọc để người dân có được nguồn nước sạch, không phải hứng chịu
bệnh tật nữa. Phí tổn khoảng $3500.
Các ân nhân muốn
giúp đỡ đồng bào nghèo ở Quảng Bình, có thể liên lạc trực tiếp qua địa chỉ:
Linh mục
Trần Trung Năng, Quản xứ Tam Trang, Lâm Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình
Điện thoại: 0962842177
Trong những
công tác từ thiện, tôi cảm thấy buồn nhiều hơn vui khi chứng kiến được nhiều
mảnh đời bất hạnh ở khắp nơi, từ Bắc chí Nam. Những đêm mất ngủ, tôi vào trong
internet, xem những tin tức quê hương và tôi đã nhói lòng khi xem bức ảnh của
nhóm phóng viên Thông Tấn Xã Vàng Anh trong nước đã chụp được tấm ảnh em bé vài
ba tuổi ngủ gục bên vệ đường, chờ người ghé mua vài mụn măng rừng với lời chú
thích bên dưới. So sánh những đứa bé sinh ra bên Âu Mỹ… Điều này chỉ làm mình
muốn khóc!
Trên đất nước Việt Nam ngày hôm nay vẫn còn
đó, có quá nhiều những cảnh đời như thế này. Những hình ảnh như thế này không
phải là biểu hiện của một tương lai tốt đẹp với dân tộc. http://www.ttxva.net/ban-co-khoc/
Thay mặt Nhà Tình
Thương Cái Rắn, xin cám ơn tất cả độc giả Thời Báo đã đồng hành cùng chúng tôi
trong mọi công tác từ thiện khắp nơi. Mọi đóng góp đều được cấp biên lai khai
thuế. Địa chỉ liên lạc:
Roof of Love Cai
Ran, 1 Windhurst Drive, Ottawa, Ontario – K2G 6G7, Canada. Điện thoại: 613
8430275 – Email: roofoflove@gmail.com
Monday, February 3, 2014
Charity in Sapa - December 2013
Sapa – Mùa Giáng Sinh giá buốt 2013
Thời tiết năm nay thay đổi thật kỳ lạ. Khu vực đông bắc Mỹ và
Canada đã phải hứng chịu những trận bão tuyết lớn, kế tiếp là những đợt giá rét
từ Bắc cực tràn xuống. Tại nhiều khu vực của Mỹ, có nơi nhiệt độ xuống tới mức
50 độ âm C. Nhiều nơi trường học phải đóng cửa mất mấy ngày. Chính quyền khuyên
người dân, nếu không có việc cần ra ngoài, nên ở trong nhà để tránh cái rét.
Ngay cả xứ Ai Cập, lần đầu tiên trong 100 năm, vào ngày 13 tháng
12, năm 2013, một cơn bão tuyết lớn đã quét qua lãnh thỗ này, từ Jerusalem đến
Israel. Hiện tượng này cực kỳ hiếm vì xứ này lượng mưa hàng năm cũng chỉ vỏn vẹn
có 25mm, làm gì có đến tuyết. Người dân nơi này đã đổ xô đi chụp ảnh. Ước mơ của
họ có được một lễ Giáng sinh với tuyết trắng đã thành hiện thực.
Tình cờ đọc những tin tức từ Việt nam, tôi xót xa khi biết vùng
Sapa, Lào Cai cũng bị tuyết rơi dầy. So sánh những tiện nghi ở xứ văn minh,
ngoài trời giá rét nhưng trong nhà hệ thống sưỡi ấm áp… tôi lại hình dung đến
những căn nhà trống tuếch trống toác ở xứ nghèo của đồng bào H’mong. Tôi liên lại
ngay với vị linh mục ở Sapa để hỏi thăm tình hình dân chúng nơi đó đối phó với
mùa tuyết như thế nào. Ông cha gửi qua email cho tôi những tấm hình… Thế là tôi
quyết định nhờ thiện nguyện viên ở Sài gòn chuyển tiền gấp để nhờ nhà tu hành
này đại diện hội từ thiện Nhà Tình Thương Cái Rắn, mua mền gấp để phát cho dân
chúng.
Dân ở Sa Pa
đã quen sống
với thời tiết khắc nghiệt. Tuy nhiên năm nay tuyết lại rơi sớm, bất ngờ
và với cường độ mạnh, kéo dài nên dân chúng không kịp trở tay. Thiệt hại nặng nhất là
tuyết rơi vào dịp bà con nông dân đang sản xuất rau, hoa để bán Tết
nên bị thất thu lớn. Một số gia đình có nguy cơ trắng
tay, nghèo càng nghèo thêm. Nhiều gia đìnnh xót xa, thẫn thờ nhìn vườn rau bị vùi trong tuyết. Ruộng
rau gồm cải làn, rau diếp, su hào... bị dập nát hết. Toàn bộ vườn
rau bị tuyết
phủ trắng mà
không cách nào che chắn được. Khi tuyết ngừng rơi, vài ba
ngày sau tuyết mới tan hết, lúc đó thì rau, hoa cũng chết sạch. Thương nhất là nhìn hình ảnh các trẻ em vẫn những bộ quần áo
mong manh, ở truồng, đi chân đất khiến tim mình quặn thắt lại. Cũng một kiếp
người nhưng các em bé xứ văn minh với những bộ quần áo tuyết, khăn choàng, nón
đủ kiểu, đủ màu ra chơi tuyết.. Nhìn lại các em bé H’mong ở vùng biên giới
nghèo với khuôn mặt tím tái. Thân hình nhỏ bé của các em có chống chọi với cái
lạnh cắt da như vậy không? Những căn nhà trống tuếch toác, làm sao chịu được
cái lạnh với nhiệt độ xuống thấp đến tuyết rơi?
Từ
30 năm nay, Sapa mới có một trận tuyết lớn như vậy nên khách du lịch nuớc ngoài
cũng như những người trẻ trong nước đổ xô nhau đến nơi này để được thấy một
khung cảnh tuyệt đẹp như cảnh bên Âu Mỹ trong mùa Giáng Sinh mà lần đầu tiên mới
có. Những khuôn mặt vui tươi của đám du khách vô tư, hớn hở chụp những bức hình
kỷ niệm với khung cảnh một màu trắng tuyết. Họ quên rằng những cảnh đẹp tuyệt vời
làm thỏa lòng du khách thì lại là những giọt lệ nuốt vào bên trong của đám dân
nghèo địa phương. Nơi đây, một gia đình đang dọn dẹp giàn su su đã bị sập do
tuyết phủ nặng làm gẫy giàn. Thế là nguồn thu nhập chính của gia đình đã tan
theo đám tuyết. Dọc theo
quốc lộ 4D, từ thị trấn Sa Pa lên đến đỉnh đèo Ô Quý Hồ, nơi đây nổi tiếng với những giàn su su bạt ngàn của dân làng tại
đây. Sau trận mưa tuyết, hầu hết bị sập đổ giàn, hoa quả rụng tả tơi… Có gia
đình thì trồng hoa hồng để mong bán dịp Tết sắp đến nhưng tuyết phủ nhanh quá,
họ không kịp trở tay nên chỉ bất lực nhìn theo những luống hoa bị bầm dập trong
nước đá.Cuộc sống của dân H’mong ở đây vốn đã nghèo, nay thì lại trắng tay. Tài
sản chính của họ là con trâu, con bò cũng bị ảnh hưỡng và chết trong cái lạnh
này.
Thời tiết Sapa vốn khắc nghiệt vào mùa đông lạnh lẽo, năm nay lại
thêm tuyết giá. Tội nghiệp nhất là các trẻ em vốn không đủ quần áo mặc. Nhiều hội
đoàn từ thiện trong và ngoài nước đã đến nơi này để tặng các em những chiếc áo
len ấm, mấy đôi bốt cao su mang đỡ lạnh. Nhiều trái tim cùng rung động với cảnh
khổ của dân địa phương. Cha Bình ở Sapa vui mừng cho biết, hội Nhà Tình Thương
Cái Rắn với sự bảo trợ của Thời Báo Canada đã giúp đỡ nhanh chóng trong việc
mua tặng 150 chăn ấm cho đồng bào miền sơn cước. May mắn thay, khi biết được
cha đang lo mua mền thì một ân nhân người Đại Hàn đã giúp thêm 200 cái mền nữa.
Cũng nên nói thêm về vị ân nhân này. Ông Benedict của hội Joy of Sharing ở Đại Hàn, qua sự giới thiệu của một nữ tu người Hàn quốc đã đến Việt nam học tiếng Việt từ hai năm trước. Một lần viếng thăm Sapa, sơ xúc động khi thấy những đứa trẻ đi chân đất, áo quần phong phanh trong cơn gió lạnh. Tội nghiệp các em học sinh phải lội bộ hàng bao cây số với gào mên cơm hay chút gạo để làm bữa ăn trưa. Người nữ tu đã kêu gọi các hội từ thiện xứ sở bà nên rộng tay giúp đỡ đồng bào H’mong ở đây. Chính ông Benedict đã mua phát áo ấm và giày ủng cho tất cả các em đang đi học. Hiện nay hội Joy of Sharing đang giúp xây nhà lưu trú cho học sinh đang đi học bậc trung học khoảng hơn 30 em. Các em này nhà ở xa nên phải ở tạm tại nhà xứ của nhà thờ do cha Bình thành lập từ năm 2006. Nhưng nay chỗ ở dột nát quá nên hội ông Benedict giúp xây dựng chỗ ở tạm mới cho các em, cách nhà thờ Sapa khoảng 500 mét.
Ngoài việc giúp đỡ đồng bào bất hạnh ở vùng cao đang gặp cảnh cơ hàn, đói lạnh, hộị từ thiện Nhà Tình Thương Cái Rắn đã liên lạc với hội từ thiện Giving Back to Kids (Trả Lại Tuổi Thơ) bên Mỹ để xin trợ cấp 20 chiếc xe lăn cho người khuyết tật ở các bản xa xôi của Yên Bái, Điện Biên, Lào Cai. Những em bé bị khèo chân từ thưở bẩm sinh hoặc mấy người lớn bị tai biến mạch máu trở nên bại liệt, không thể đi đứng được. Hội Trả Lại Tuổi Thơ đồng ý phát xe lăn theo nhu cầu với giấy tờ chứng minh chính xác nhưng không chịu chi phí vận chuyễn. Khi tàu chở hàng cặp cảng Hải Phòng, cha Bình đã liên lạc với hội Nhà Tình Thương Cái Rắn để lo việc nhận hàng và chuyên chở mấy chiếc xe lăn này đến vùng biên giới cho dân nghèo. Mỗi người góp một tay, cuối cùng những chiếc xe đã đến tay người nghèo. Những nụ cười giãn ra trên khuôn mặt với ước mơ thật giản dị.
Đại diện cho đám dân nghèo ở vùng xa, vị linh mục chủ chiên gửi hình
ảnh phát quà và những lời tri ân đến độc giả Thời Báo khắp nơi đã dang rộng
cánh tay đến những làng xã nghèo xa xôi để giúp đỡ những kẻ kém may mắn. Cha
Bình cũng xin trợ giúp đặc biệt cho một em bé bị bệnh tim bẫm sinh ở Sapa. Em
tên Lồ Thị Xy, sinh năm 2010,
là con thứ ba trong gia đình có bốn anh em.
Cha em là anh Lồ A Gà (sinh năm 1983) và mẹ Vàng Thị Giả (sinh năm 1984), ở xã
Lao Chải, huyện Sapa, tỉnh Lào Cai. Hai
vợ chồng anh Gà nghèo khổ, nay con bị bệnh nên phải vay mượn tiền để chữa bệnh
cho con. Hai vợ chồng ao ước có đủ tiền để mang con lên bệnh viện ở Hà Nội chữa
trị. Hội chúng tôi cũng đang liên lạc với nhóm từ thiện VM2N (Virtual Medical
Miracle Network) của anh Sam để xin sự góp tay của các bác sĩ và bệnh viện,
cũng như các hội từ thiện trong và ngoài nước. Hội VM2N đã nối kết với các bác
sĩ khắp nơi trên thế giới và các bệnh viện ở Việt Nam để cứu giúp phẫu thuật
rất thành công, cứu giúp được bao mạng sống cho các em bé trong các gia đình
nghèo với các ca bệnh ngặt nghèo, bẫm sinh. Thật ngưỡng mộ sự làm việc không
ngừng nghỉ của người trưởng nhóm VM2N trong việc gỏ cửa để nối kết những trái
tim của những ân nhân cùng các bác sĩ danh tiếng trên thế giới. Trong lúc chờ
đợi thủ tục giấy tờ, gia đinh anh Gà cần chút tiền lộ phí để khi bênh viện nhận
chữa trị miễn phí, họ sẽ mang con đi ngay bệnh viện để chữa trị càng sớm càng
tốt cho căn bệnh hiễm nghèo của đứa con gái nhỏ.
Các ân nhân muốn trợ giúp cho dân H’mong nghèo khỗ ở Sapa hoặc đặc biệt cho gia đình anh Gà, xin liên lạc với người chủ chăn nơi đây theo địa chỉ:
Linh mục Phêrô Phạm
Thanh Bình
Nhà thờ Sapa, thị trấn
Sapa, Lào Cai
Thay mặt Nhà Tình Thương Cái Rắn, xin cám ơn tất cả độc giả Thời
Báo đã đồng hành cùng chúng tôi trong mọi công tác từ thiện khắp nơi. Mọi đóng
góp đều được cấp biên lai khai thuế. Địa chỉ liên lạc:
Roof of Love Cai Ran, 1 Windhurst Drive, Ottawa, Ontario – K2G
6G7, Canada. Điện thoại: 613 8430275 – Email: roofoflove@gmail.com
Tống Minh Long Quân
Subscribe to:
Posts (Atom)